Icon Icon Icon

Dự Án Cộng Đồng

“Thank you, Mentor!” – Lời cảm ơn nhân ngày 20/11

Những câu chuyện đầy ý nghĩa từ cộng đồng 5s Slay Cảm Hứng.

20/11/2021
Vừa qua, chiến dịch “Thank you, Mentor!” đã diễn ra tại group “5s Slay cảm hứng” với mục đích để mọi người có thể bày tỏ lòng biết ơn đến những Mentor – người cố vấn, hướng dẫn và giúp đỡ mình phát triển, tiến bộ trong một lĩnh vực, công việc nào đó bằng kinh nghiệm, những bài học không nằm trên sách vở. Họ thể là sếp, là đồng nghiệp, là bạn bè, là thầy cô, hoặc chính gia đình, người thân bên cạnh. Sau gần một tuần, Châu rất vui khi ngồi đọc lại những lời chia sẻ, tri ân của mọi người dành cho các mentor của mình.
Hôm nay, nhân ngày 20.11, Châu cũng xin chúc tất cả các thầy cô sẽ có một ngày thật ý nghĩa, luôn mạnh khỏe và giữ được nhiệt huyết trong công việc giảng dạy. Hy vọng rằng tình hình dịch bệnh sẽ nhanh chóng qua đi để các bạn học sinh có thể quay trở lại trường học trực tiếp như xưa.
Chia sẻ của bạn Nguyen Oanh:
Là ngày mà hàng triệu trái tim từ cán bộ giáo viên, công nhân viên của trường học, đến học sinh, sinh viên, đều thấy lòng náo nức, đều thấy trân trọng với tâm hồn phơi phới đến nhường nào.
Năm nay, khoảng cách thầy trò, tuy xa mà gần, xa ở khoảng cách địa lí, nhưng vẫn gần nơi tim, nơi cảm xúc chân thành. Một chiếc video của tập thể lớp 10A2, trường THPT Nguyễn Thiện Thuật, với tình cảm mến thương nhất, dành tặng thầy cô.
Hi vọng mọi người cảm nhận được tình thương ấy. Chân thành cảm ơn mọi người!
Chia sẻ của bạn Le Phuong Giang: 
Đối với câu hỏi “Ai là mentor tuyệt vời nhất đối với bạn?” Thì mình luôn nghĩ đến MẸ.
Vì sao lại như thế?
1. BÀI HỌC NGOẠI NGỮ ĐẦU TIÊN
Mẹ mình luôn nói Tiếng Anh là ngôn ngữ giúp bản thân có thể đi ra thế giới và giao tiếp được với mọi người xung quanh. Vì thế mà với vốn kiến thức Tiếng Anh sâu sắc, mẹ đã dạy mình từ hồi 5-6 tuổi với đầy những tấm poster A3 về từ vựng đi kèm với hình ảnh dán quang phòng. Từ đó mình đã học được phương pháp làm sao để học ngoại ngữ nhanh và nhớ lâu hơn (đó là qua hình ảnh)
2.BÀI HỌC VỀ CÁCH ỨNG XỬ ĐẦU TIÊN
Có thể nói lúc bé, mình là một đứa trẻ rất nghịch và “tomboy” lên cách cư xử rất thiếu lịch thiệp. Nhưng thay vì làm mọi cách để thay đổi tính cách của mình, thì mẹ luôn dạy những phép lịch sự để áp dụng mỗi khi cần thiết. Thế là lúc nào đi ra ngoài mọi người cũng nói mình sao “người nhớn thế”
3. BÀI HỌC VỀ THỜI TRANG ĐẦU TIÊN
Một câu mẹ luôn nói mà mình nhớ hoài “Thời trang là kỉ luật” tức là kể cả ở nhà hay ra đường, quần áo lúc nào cũng nên mới mẻ, hợp lý và màu sắc phù hợp. Với hướng ăn mặc trẻ trung, và luôn hợp thời, tủ quần áo của mẹ luôn là “chỗ dựa phong cách” của mình. Hơn cả thế, mình luôn khoe mẹ tất tần tật về mọi thứ mình mua để có được những lời khuyên hoàn hảo từ mẹ.
4.BÀI HỌC VỀ THEO ĐUỔI ƯỚC MƠ ĐẦU TIÊN
Nói về ước mơ thì mẹ mình là một người rất kiêm định với hướng đi mà bản thân đã chọn. Ngày xưa ông bà kì vọng mẹ mình sẽ làm Giáo Viên vì “ngành này ổn định và có thời gian chăm sóc gia đình”, nhưng để vừa theo đuổi ngành Du Lịch và vừa để ông bà yên tâm, mẹ đã lấy về cho bản thân chiếc bằng đại học ở 2 lĩnh vực này. Mình luôn được mẹ khuyên rằng “Nghe lời khuyên của gia đình là một điều tốt, nhưng con phải biết bản thân thích gì và theo đuổi nó đến cùng”. Từ đó mình đã có nhiều quyết tâm hơn để theo đuổi Truyền Thông như cách mẹ theo đuổi Du Lịch vậy Còn nhiều thứ mà mình học được từ mẹ lắm nhưng mà để đến đây thôi!
Điều quan trọng hôm nay mình ở đây để cảm ơn mẹ vì những điều mà mẹ đã giành cho con
Chia sẻ của bạn Lam Lam: 
Thương mến gửi thầy Vũ,
Đây là đôi dòng tỉ tê của con bé học trò thầy, hy vọng thầy sẽ đọc hết những lời tâm sự sau 1 năm không gặp nha thầy.
———————————————-
Hôm nay mình sẽ kể về một nhân vật nổi đình, nổi đám ở trường Đại học Văn Lang thầy Nguyễn Hoàng Vũ. Thầy không chỉ có tiếng ở khoa Quan Hệ Công Chúng mà danh tiếng lừng lẫy còn được truyền đến nhiều khoa khác. Lớp học của thầy nhiều khi không còn chỗ vì các bạn khoa khác sang học ké do mê thầy quá mà. Nếu không có việc thật sự cấp bách mình tin 100% sinh viên học thầy không cúp một buổi nào luôn.
Thầy dạy môn gì mà vui dữ vậy ta? Môn Nghệ Thuật Nói Trước Công Chúng chứ gì nữa. Bật mí thầy mình là quán quân Cầu vồng – MC 2014 đó nha xịn chưa tự hào lắm. Mình học môn này năm nhất giờ năm 3 mà nhớ hoài luôn á, hồi đó mình đi học đầy đủ lắm nha không nghỉ buổi nào vì thầy dạy quá hay. Nhớ nhất là lần thi giữa kỳ lúc đó năm nhất còn ngáo ngơ lắm mọi người, có bao giờ gửi mail đâu nên không để ý với phần cũng do mình ẩu thật chuyển tiếp thẳng mail qua cho thầy không đầu, không đuôi thế là được một vé lên màn hình chiếu trước lớp luôn. Trời ơi ta nói nó nhục, mà thật sự rất cảm ơn thầy nhờ thầy góp ý lần đó mà mình nhớ cả đời, khắc cốt ghi tâm thật sự mọi người ạ. Từ đó về sau trước khi gửi mail đọc lại 7749 lần đầy đủ các ý chưa mới dám gửi. Nếu không có thầy chỉ ra cái sai chắc mình sai hoài luôn quá. Mà sai với thầy thì thầy nhắc nhở thôi chứ mà đi làm sai một cái thì tới công chuyện thiệt đó mọi người. Còn thi cuối kỳ nữa ta nói nó quằn, chưa đi Khánh Hòa lần nào mà làm bài kể về chuyến đi phượt, ta nói nó gan dữ dội. Còn chuẩn bị quà lưu niệm cho cả lớp nữa phải đi kiếm mua từng cái chai thủy tinh, từng bịch cát, vỏ ốc cả nhóm ngồi tự tay làm từng chai một, hơi cực nhưng đó là một kỷ niệm mình không bao giờ quên trong quãng đời sinh viên của mình. Không biết thầy còn nhớ món quà của nhóm em không thầy, làm riêng cho thầy chai cát to nhất luôn là thầy biết tụi em thương thầy cỡ nào rồi hihi.
Mình rất biết ơn thầy không chỉ vì thầy là người dạy mình những kiến thức chuyên môn mà thầy còn là người dạy mình những bài học ứng xử, cách sống, cách đối đãi với mọi người. Từng mẩu chuyện nhỏ thầy kể trên lớp nghe vui lắm nhưng mà cũng có rất nhiều thông điệp mà mình có thể học hỏi. Thầy còn rất nhiệt tình với sinh viên nữa giúp gì được là thầy giúp hết mình lăn xả với sinh viên nên mình thương thầy lắm. Không gặp nhau hơn một năm mà thầy vẫn nhớ mình thật sự đây là một điều làm mình càng quý thầy hơn vì thầy dạy biết bao nhiêu sinh viên, mình chỉ là một trong những học trò của thầy thôi mà thầy vẫn nhớ mình như vậy, vui trong lòng nhiều chút.
Một phần nữa mình ngày xưa thật sự không thích giọng mình đâu mặc dù cấp 3 cũng cầm mic đôi lần. Nhưng mình thấy giọng mình nó cứ sao sao, khi học môn của thầy mình đã nhận được rất nhiều năng lượng tích cực và sự tự tin được truyền từ người thầy đáng yêu của mình nè. Mình dần trở nên năng động hơn và có tinh thần xung phong hơn khi đứng nói trước lớp. Điều này có thể nhỏ thôi nhưng nó là một trong những bước ngoặt thay đổi chính mình. Mình tự tin cầm mic hơn, có thể mình nói chưa hay, chưa tốt nhưng ít nhất mình đã vượt qua được rào cản tự ti của bản thân.
Cảm ơn thầy rất nhiều vì đã làm việc hết mình để mang đến cho sinh viên những bài học chất lượng nhất. Mặc dù thầy rất bận rộn chạy Show nhưng mà sinh viên cần giúp đỡ là thầy giúp không tính toán gì. Cảm ơn thầy vì đã rầy la em, nhờ vậy mà em mới trưởng thành và từng bước hoàn thiện bản thân hơn. Hy vọng em sẽ được làm việc với thầy trong tương lai vậy thì quá tuyệt vời luôn hihi.
Chia sẻ của bạn Phùng Diệu Anh
Mentor mà mình luôn kính trọng chính là một người sếp mà mình từng làm việc cùng cách đây 4 năm trước. Sếp cũng khoảng 45-50 tuổi thôi nhưng do sếp là người Mỹ và tóc bạc trắng nên mình hay gọi là bác J.
Hồi đó thực ra mình mới chỉ có kinh nghiệm quản lý khoảng 2-3 nhân viên thôi và còn khá non trong kỹ năng lãnh đạo và kết nối. Nhưng sau vài vòng phỏng vấn thì bác J đã giao cho mình một team 10 người + 2 agency + 1 budget nhiều tỉ đồng để quản lý. Công việc thì stress nhưng học hỏi thì nhanh thôi rồi vì mình liên tục phải chữa cháy trong 1 start up đang phát triển chóng mặt.
Sau này mình mới biết bác J sinh ra trong gia đình cực kỳ nghèo khó. Bác đã đi vòng quanh thế giới để kinh doanh và trở thành triệu phú ở tuổi rất trẻ. Sau đó chính vì gia tài ấy, mà bác rơi vào cạm bẫy rượu chè và mất tất cả. Nhưng cuối cùng bác vẫn bắt đầu lại từ đầu và xây dựng thêm nhiều công ty khác. Thậm chí còn đi tập Yoga và trở thành thấy giáo có chứng chỉ hẳn hoi.
Mỗi lần sang đây bác sẽ ở 3-4 tháng ở khách sạn Métropole. Tuy công việc bận rộn nhưng bác luôn có open invitation với mình để ăn brunch cuối tuần cùng bác. Từ những cuộc nói chuyện ngoài lề ấy mà mình đã rút ra được khá nhiều bài học long term cho sự nghiệp của mình. Có 3 thứ mình nhớ nhất đó là:
1/ Hồi đó bên cạnh stress công việc, thì team mình làm cùng còn rõ lắm drama tại mọi người hay chia bè phái. Và bác đã nói một câu mình luôn nhớ, đó là cháu không cần thích những người cháu làm cùng nhưng quan trọng gạt bỏ yếu tố bên ngoài và luôn đạt được hiệu quả công việc.
2/ Bác J cũng là người luôn có thái độ “no bullshit”. Bác khá micro-manage và luôn đi hỏi từng đầu việc nhỏ nhỏ một xem đã ai làm chưa, và bạn có thể chưa làm, nhưng luôn cần thành thực. Có một lần mình đã mạnh dạn nói thực ra cháu không biết cách quản lý dự án này và nó đang fail. Sau đó bác đã gửi 1 cái tin nhắn nói rằng chính việc mình thừa nhận đó mới thể hiện sự chín chắn và là cách giải quyết dứt điểm được vấn đề. Từ đó mình không bao giờ nói dối sếp và đồng nghiệp khi đi làm vì điều đó chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn thôi.
3/ Câu đầu tiên trong mỗi cuộc họp với bác J sẽ là “What’s the customer experience?” Nghĩa là bất cứ chiến dịch truyền thông, bất cứ thay đổi, upgrade trong sản phẩm, thậm chí việc thay đổi nhân viên, có ảnh hưởng thế nào đến khách hàng. Với bác J thành công là khi khách hàng là số 1, làm gì cũng nghĩ đến trải nghiệm khách hàng, khách hàng có trải nghiệm tốt thì họ mới quay lại với mình, và đó mới là cách giữ công ty sống. Đó là một thứ mà đôi khi chúng ta lên plan quá nhiều mà quên mất, và là một bài học quan trọng trong bất cứ ngành nghề, mô hình kinh doanh nào.
Giờ bác J đã về Mỹ rồi nhưng thỉnh thoảng vẫn gửi mình hình bác đi chơi khắp thế giới. Mình thì vẫn giữ screenshot những tin nhắn bác gửi mà có ý nghĩa rất lớn trong từng thời điểm sự nghiệp của mình. Cảm ơn bác J!

CHIA SẺ BÀI VIẾT!

Icon Icon Icon
... ...

Có thể bạn cũng thích

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT
ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nội dung bình luận *

Tên của bạn *

Địa chỉ email *

...
               
Đăng ký email để nhận sách nói "Chúng Ta Sống Vì Điều Gì" miễn phí!